kẻ mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ

Ưa sạch sẽ, người Ai Cập cổ nghĩ ra vô vàn những cách chăm sóc và vệ sinh cơ thể kỳ khôi các nhà nghiên cứu đã phát hiện một số xác ướp vẫn bị nhiễm chấy rận. 2. Họ đã sử dụng chất khử mùi để kiềm chế mùi cơ thể mascara và bút kẻ mắt để trang - Nhiễm herpes dạng chàm: Thường gặp ở những bệnh nhân đã có các bệnh ngoài da trước đó như: Viêm da thể tạng, bệnh darier, pemphigus, viêm da mãn tính. - Phát ban dạng thủy đậu: Là dạng nhiễm virus herpes ngoài da nhưng lan rộng và có dạng chốc lở. Một số kết hợp các triệu chứng từ các bệnh lý khác nhau, chẳng hạn như ảo giác của bệnh tâm thần phân liệt và những cơn bộc phát thô tục như bị hội chứng Tourette4. Nhà tâm lý học pháp y có thể gợi ý ảo tưởng thái quá trong cuộc phỏng vấn, chẳng hạn như Bệnh gây ra các triệu chứng khó chịu như cộm, xốn, cay, rát, khó nhắm mở, ngứa, đỏ, mỏi, nhức mắt, rối loạn thị lực, nhạy cảm với ánh sáng, càng chớp càng rát, chảy nước mắt, mắt mỏi và buồn ngủ… Trong vòng một phút, mắt người chớp 12-18 lần, mỗi lần chớp, nước mắt được tiết ra bao phủ lên bề mặt mắt. 5. Cho đôi mắt của bạn được nghỉ ngơi Nghỉ ngơi 15 giây khỏi màn hình sau mỗi 30 phút. Sau khi mở mắt, hãy chớp mắt thật nhanh để giữ ẩm cho mắt. Hội chứng thị giác máy tính là do dành quá nhiều thời gian trước màn hình mà không nghỉ mắt. Điều này dễ dẫn đến mờ mắt, mỏi mắt và khó chịu. 6. Duy trì việc khám mắt thường xuyên Rencontre Naturaliste Pays De La Loire. Mất hết lý tríAnh ngồi một đầu trên bàn ăn thật dài, thân hình nhỏ bé so với chiếc ghế dựa to lớn càng thêm mong manh yếu đuối. Trước mặt, bàn dài được trải khăn đỏ sậm, bên trên nhìn qua có khoảng mười mấy món ăn. Hương thơm tràn ngập chóp mũi khiến anh càng thêm đói bụng, cảm giác đó cơ hồ đã cào tới tim tới phổi của anh. Nhưng cho dù sắc mặt có tái nhợt, đôi môi có khô nứt tới đâu, anh vẫn yên lặng ngồi, không hề có ý định cầm đũa. Không chỉ không muốn ăn, anh còn sợ hãi. Nếu được, anh sẽ lập tức trốn khỏi nơi này, nhưng anh không dám. Lúc này, một thân ảnh thướt tha bưng món cuối cùng lên, sau đó ngồi xuống bên phải anh. "Diễn Trọng, con không phải đói bụng sao? Sao lại không ăn?" Giọng nói của người phụ nữ nhẹ nhàng khiến người như được tắm trong gió xuân. Bà tới gần anh, cầm lấy bàn tay nhỏ bé của anh, kêu anh cầm đũa, "Đây đều là đồ mẹ nấu cho Diễn Trọng, Diễn Trọng không ăn, mẹ sẽ rất buồn." Nghe những lời này, thân thể của anh nhịn không được mà run rẩy, ánh mắt kinh sợ lộ rõ bài xích. Hàm răng run rẩy phát ra tiếng vang kèn kẹt nhưng người phụ nữ lại làm như không phát hiện, vẫn dịu dàng nói "Diễn Trọng có phải đang làm nũng không? Được rồi, mẹ gắp cho Diễn Trọng, đúng là đứa nhỏ biết làm nũng." Người phụ nữ gắp miếng xương sườn đưa tới trước miệng anh, hỏi "Món này được không? Thịt kho tàu, món con yêu thích nhất." Thân thể nhỏ gầy của anh bất giác lui ra sau, nhưng cho dù có lui thế nào, người phụ nữ kia vẫn mỉm cười, gắp đồ ăn đưa tới bên miệng của anh. Không thể mở được đôi môi đóng chặt, bà ta liền dùng sức, nước sốt dính đầy lên mặt của anh, hai hàng nước mắt theo đó mà chảy xuống. Người phụ nữ thở dài, cầm khăn giấy giúp anh lau nước mắt và dầu mỡ dính trên mặt, tỏ vẻ phiền não vì đứa nhỏ không chịu ăn cơm "Diễn Trọng kén ăn như vậy không tốt đâu, nào, nếu con không thích món này thì thử cái khác xem. Canh hạnh nhân nấu với phổi thế nào? Mẹ nếm thử rồi, rất ngon, con uống canh trước đi, nhìn đôi môi khô nứt kìa, mẹ thật sự rất đau lòng đó." "Cho dù cáu kỉnh với mẹ, con cũng nên ăn chút gì đi, mẹ khó lắm mới vào bếp nấu ăn, hơn nữa phổ này là cắt bỏ từ người ba con, con uống, không phải sẽ càng thân với ba mình hay sao? Trước kia con không phải nói rất thích ba hay sao? Hiện tại tim phổi của ông ấy đều đang ở trước mặt con, con ăn hết rồi, mỗi ngày có thể ở cùng ba, ông ấy sẽ không chạy loạn, cũng sẽ không nói lời không thích con nữa, thật tốt biết bao." Người phụ nữ dịu dàng nói chuyện như đọc thơ, quanh quẩn trong bếp, sau đó dần dần nhỏ lại, nhớ tới mức khó mà nghe thấy "Mẹ ăn, Diễn Trọng cũng ăn, như vậy cả nhà chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, ba con sẽ không bao giờ rời xa chúng ta nữa. Diễn Trọng, con của mẹ, con không vui sao?" "Con chắc sẽ rất vui đúng không? Nào, ngoan ngoãn uống hết canh, những món này tất cả đều phải ăn. Con ăn xong, ngày mai mẹ sẽ làm món khác cho con ăn. Món đó làm từ thịt đùi của tiện nhân và nghiệt chủng của ả ta, chắc chắn rất ngon, con nhất định sẽ thích." Người phụ nữ như điên cuồng, trong miệng không ngừng nói ra lời dịu dàng, hai tay dùng sức cạy miệng đổ chén canh lên mặt anh. Mặc kệ anh có sặc hay không, bà ta vẫn không dừng hành động của mình lại. Anh trừng mắt, đôi mắt nằm trên gương mặt gầy ốm thoạt nhìn vô cùng khủng bố, nước mắt sợ hãi không ngừng trào ra. Anh sợ, thật sự rất sợ, thân hình cứng đờ, nhưng bỗng dưng lại co giật lên. Tiếng thở dốc thô nặng vang lên, người ngủ say trên giường đột nhiên giãy giụa, sau đó mở to hai mắt. Mồ hôi ướt đẫm trán anh, gương mặt vốn luôn bình tĩnh hiện tại bị hoảng sợ bao trùm. Nhưng rất nhanh, Khuất Diễn Trọng đã khôi phục dáng vẻ bình thường. Anh một mình ngồi trên giường, nơi này không có bàn ăn, cũng không có đồ ăn, cũng không có người đó. Trời còn chưa sáng, bên ngoài vẫn đen kịt như đêm khuya. Khuất Diễn Trọng xốc chăn lên, dùng chân trần đạp lên sàn nhà. Cảm nhận được lạnh lẽo bên dưới truyền tới, anh bỗng nhiên tựa vào mép giường, yên lặng ngồi đó. Anh không nói lời nào, hai mắt vô thần nhìn hư không đối diện. Bốn bề an tĩnh, một chút thanh âm cũng không có. Khuất Diễn Trọng không cử động, đèn phòng cũng không mở, anh cứ như vậy hòa hợp với bóng đêm. Cứ như vậy, mãi tới tia nắng ban mai xuyên qua tấm màn chiếu vào, chuông đồng hồ báo thức đầu giường vang lên, anh mới duỗi tay tắt. Khuất Diễn Trọng đứng dậy, ngoại trừ lảo đảo mấy cái, biểu tình của anh vẫn lãnh đạm, không hề nhìn ra một chút khác thường. Ngay thời điểm Khuất Diễn Trọng lái xe tới trước bệnh viện, tại một nơi khác, một con người vẫn nằm trong chăn, không hề nhúc nhích. Bỗng dưng, tiếng chuông vang lên kêu gào chói tai, nhưng người đó chỉ giật giật mấy cái, lại không có phản ứng. Chuông di động hết lần này tới lần khác vang lên, qua một lúc lâu, người đó cuối cùng cũng kiên trì không được mà duỗi một cánh tay ra khỏi chăn. "Ưm..." Đang mơ mơ màng màng, Tống Sanh liền nghe tiếng sư tử rống của ông anh trai truyền tới. "Tống Sanh, em có phải còn ngủ hay không? Chỉ biết ngủ ngủ ngủ, ngủ quên rồi lại không chịu ăn sáng hả? Em còn như vậy anh sẽ tống em về nhà!" Nghe tới đây, Tống Sanh lập tức mở to hai mắt, từ trên giường nhảy dựng lên, nói "Anh trai mới sáng sớm đã nổi nóng, cứ như vậy sẽ không tìm được bạn gái đâu." Nói xong, cô lập tức dập máy, nhanh chóng cởi áo ngủ nhăn nhó trên giường ra. Đánh răng rửa mặt thay đồ chải tóc, Tống Sanh chỉ dùng mười phút. Cô nhanh chóng thu dọn phòng trọ, đùng đùng chạy xuống lầu qua cửa hàng bên cạnh mua cái bánh bao và ly sữa đậu nành. Nơi này cách chỗ làm không xa, vừa ăn sáng vừa đi cũng coi như là rèn luyện thân thể. Tốc độ ăn uống của cô đương nhiên không thua kém tốc độ đánh răng rửa mặt, chiếc bánh bao nóng hổi bị cô cắn mấy cái đã giải quyết xong. Cửa hàng này làm bánh bao quả nhiên quá ngon, mềm mềm xốp xốp, hiện tại còn uống thêm ly đậu nành, tâm tình thật sự thoải mái. Mỗi lần kịp ăn bữa sáng, công việc của Tống Sanh không thể tốt hơn. Rốt cuộc với tính cách này, chỉ cần dạ dày no đủ, tâm trạng liền thỏa mãn. Tới cục cảnh sát, Tống Sanh liền cười hi hi ha ha chào hỏi tiền bối, sau đó chạy đi báo cáo với ông anh trai "Anh nghe đây, em ăn sáng rồi." "Có quỷ mới tin, đi chỗ khác." Tống Ly Nguyên ghét bỏ nhìn cô, còn đẩy cô ra xa. Tống Sanh nhanh tay kéo ngăn bàn dưới chân Tống Ly Nguyên, dưới đó quả nhiên có chuẩn bị bánh mì sữa bò và mấy món ăn vặt. Cô không chút khách khí mà lấy hết ra ngoài "Tuy em ăn sáng rồi nhưng nếu anh đã chuẩn bị thì em ăn luôn, người em gái tri kỷ như em trên đời khó tìm lắm." "Mặt dày như em mới khó tìm." Tống Ly Nguyên tuy mắng nhưng không ngăn cản cô, chỉ trầm mặt dặn dò, "Tém tém một chút, đừng để bị bắt." "Biết rồi." Tống Sanh mang đống đồ ăn đi tìm Phương Tĩnh, sau khi gõ cửa đi vào, cô lại bỏ hết vào ngăn kéo của cô ấy "Anh em mua, chị Phương Tĩnh cùng ăn đi." Phương Tĩnh lạnh lùng nhìn cô "Thời điểm làm việc ăn uống gì chứ? Còn nữa, điểm tâm sao toàn đồ ăn vặt vậy?" "Ừ, kỳ cục." Tống Sanh nghiêm túc gật đầu, sau đó dứt khoát đưa túi hạt dưa qua cho Phương Tĩnh, thuận chân kéo sọt rát lại gần. Phương Tĩnh khi trước ra vẻ lập tức lấy hạt dưa, một bên lật xem văn kiện, còn không quên nói "Hôm nay ngon hơn hôm trước, hạt dưa đội trưởng mua, tôi mua thế nào cũng không bằng được." "Cứ kêu anh trai em mua cho chị ăn là được." Tống Sanh vừa cắn hạt dưa vừa thò đầu nhìn báo cáo trong tay Phương Tĩnh, tò mò hỏi, "Chị Phương Tĩnh, đây là vụ án nào vậy?" "Chính là vụ lần trước nhờ giáo sư Khuất hỗ trợ kiểm tra thi thể." Phương Tĩnh liếc mắt nhìn cô, "Sao vậy Cũng muốn tham gia hả? Nhưng đội trưởng nói rồi, cô không được xem vào, nói cái gì là đã hứa với gia đình, không phải sao?" Tống Sanh không để ý mà vung tay lên, dũng cảm nói "Đó không phải vì có hoàng đế trong nhà hay sao? Em nhìn thì sao chứ? Anh trai em không nói, ba mẹ em biết à?" "Đúng là..." Phương Tĩnh cười cợt một câu rồi đẩy văn kiện cho cô xem, "Coi đi, cẩn thận đừng làm bẩn." Thời điểm Tống Sanh vừa tới, không ai biết cô và đội trưởng Tống Ly Nguyên là anh em. Khi đó, Phương Tĩnh ấn tượng với lúm đồng tiền trên má cô gái này, tuy tính tình hơi lỗ mãng nhưng ánh mắt lại sáng ngời, can đảm mà thận trọng, thật sự là cô bé tốt. Tại thời đại nhiều người không thích xen vào chuyện của người khác như vậy, một Tống Sanh nhiệt tình chính nghĩa đặc biệt đáng quý. Sau đó, đóa hoa lạnh lùng Phương Tĩnh bị một tiếng gọi "chị Phương Tĩnh" của cô gái này làm mềm lòng, từ đó hai người dần trở thành bạn tốt. Tống Sanh được Phương Tĩnh cho phép, dứt khoát vứt hạt dưa qua một bên, nhanh chóng lật văn kiện xem, bộ dáng nghiêm túc khiến Phương Tĩnh nhịn không được mà bật cười lắc đầu. Thi thể vốn bị chôn trong rừng cây ở ngoại ô, có người đi chặt cây vô tình phát hiện nên mới báo cảnh sát. Nạn nhân là một nam thanh niên tên Nghiêm Dịch, thời điểm tử vong là ba năm trước, lúc đó chỉ mới mười tám tuổi, từ ảnh chụp có thể thấy đây giống một tên côn đồ. Giấc mơ và hiện thực."Đừng ngủ nữa, dậy nói chuyện với em đi." Khuất Diễn Trọng bị động tĩnh trên mũi đánh thức, vừa mở mắt liền thấy Tống Sanh ghé vào ngực mình, một tay chống đầu, một tay chọc chọc mũi anh, trên mặt cười hì hì lộ ra lúm đồng tiền. "Anh ngủ lâu quá." "Ừ." Khuất Diễn Trọng tham lam nhìn gương mặt tươi cười của cô, nằm yên một chỗ không nhúc nhích. Tống Sanh chớp mắt, gác cằm lên xương quai xanh của anh, mỗi lúc một trườn lên, cười cười "Sao vậy Manh Manh, không vui à?" "Không, anh rất vui." "Vì sao lại vui?" Tống Sanh nghiêng đầu. "Vì có em ở đây." Tống Sanh cười lớn hơn, rồi nhẹ giọng nói "Sai rồi Manh Manh, em không còn nữa." Vừa dứt lời, máu tươi đột nhiên xuất hiện trên gương mặt của cô, sau đó phân tán thân thể cô làm hai, giống như bị người ta cầm dao lớn bổ ra. Cả người dính đầy máu, Khuất Diễn Trọng lại không chút để ý, chỉ biết ôm lấy nửa thi thể còn lại kia của cô. "Cơ thể em đâu? Manh Manh, anh có biết nửa thi thể kia của em ở đâu không?" "Anh sẽ tìm về giúp em, rất nhanh thôi." Khuất Diễn Trọng ẩn nhẫn mà dịu dàng. Tựa như vô số lần trước, cho dù khởi đầu tốt đẹp ấm áp cỡ nào, đến cuối cùng đều là cảnh tượng tàn nhẫn này đánh tan hi vọng xa vời trong mơ của anh, kéo anh trở về hiện thực. Nhưng cho dù trái tim vô cùng đau đớn, anh vẫn mong chờ có thể gặp lại cô trong mơ. Lần này Khuất Diễn Trọng bị một tiếng kêu tỉnh lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, anh liền hiểu tới giờ rồi. Trước đây anh từng nói, nhiều nhất là ba năm anh nhất định sẽ ra ngoài, bởi vì anh biết có người sẽ giúp anh. Trước khi vào nơi này, việc anh làm nhiều nhất là phẫu thuật cứu người, nhân mạch của anh nhờ vậy mà có, cơ hội ra ngoài cũng nằm bên trong. "Tiến sĩ Khuất, tôi tới giúp anh." Một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, thoạt nhìn khoảng năm mươi tuổi ngồi đối diện, thành khẩn nói, một bên đẩy phần văn kiện tới trước mặt Khuất Diễn Trọng. "Án tử ba năm trước của cậu là một đối thủ của tôi lấy thế áp người nhưng cũng không phải không có không gian hoạt động, hiện tại tôi có việc muốn nhờ, nếu tiến sĩ Khuất có thể thay tôi thành công hoàn thành cuộc phẫu thuật này, kiếp sống lao tù của cậu có thể lập tức kết thúc." Khuất Diễn Trọng rời khỏi đảo K tới M ba tháng, ba tháng sau, một đại nhân vật nổi danh nước M đổ đài, cùng lúc đó, Khuất Diễn Trọng được phóng thích. Thời điểm ra khỏi ngục giam, anh ở cửa nhìn thấy ba Tống mẹ Tống, còn có Tống Ly Nguyên và Phương Tĩnh. Một năm trước Tống Ly Nguyên đã kết hôn với Phương Tĩnh, bốn người ở chỗ này nhìn người đàn ông mặc áo khoác một mình đi ra đều không khỏi hoảng hốt. Cũng không biết có phải đã lâu không gặp hay không, bọn họ đều cảm thấy Khuất Diễn Trọng của hiện tại hoàn toàn khác xa ba năm trước. Anh giống như đang đeo chiếc mặt nạ màu trắng che đi vẻ khô héo và tối tăm phía sau, hoặc có lẽ mọi thứ đã bị thiêu rụi tới tro tàn. Ba Tống là người hoàn hồn đầu tiên, đi tới tận lực dùng ngữ khí ôn hòa nhất nói "Tiểu Sanh từng nói chờ con ngoài cả nhà sẽ cùng tới đón, hiện tại con bé không thể tới, cả nhà thay nó tới đón con." Ánh mắt Khuất Diễn Trọng giật giật, nhìn thoáng qua mấy người trước mặt, mở miệng "Cảm ơn." Một đường trầm mặc, ba Tống mẹ Tống thỉnh thoảng cố ý nói chuyện với Khuất Diễn Trọng vài câu, chỉ là rốt cuộc không biết nên nói cái gì, mà thái độ của Khuất Diễn Trọng so với năm đó còn lạnh nhạt hơn, tới cuối cùng tất cả chỉ có thể trầm mặc. Trở lại đất liền, Khuất Diễn Trọng từ chối lời mời của ba Tống mẹ Tống, tự mình tới thành phố S, trở về căn nhà năm đó cùng xây dựng với Tống Sanh. Mấy người nhìn bóng dáng anh một mình rời đi, đều không nói gì mà thở dài một tiếng. Kéo theo va li, Khuất Diễn Trọng đứng trước cửa hồi lâu mới duỗi tay mở khóa. Cụp một tiếng vang nhỏ, cửa mở, mùi mốc nhàn nhạt bay tới. Cửa đã được mở hoàn toàn, Khuất Diễn Trọng nâng bước đi vào. Đi được hai bước, một giọng nói chỉ xuất hiện trong mộng bỗng nhiên vang lên vô cùng rõ ràng bên tai. "Về rồi! Manh Manh, hôm nay anh có nhớ em không?" Trái tim Khuất Diễn Trọng nhảy dựng, vali trong tay quăng ngã xuống đất, anh dồn dập đi lên phía trước, trong miệng khó khăn gọi "... Tống Sanh? Là em sao?" "Về rồi! Manh Manh, hôm nay anh có nhớ em không?" Câu nói lần nữa lặp lại, thân mình cứng đờ, Khuất Diễn Trọng bỗng nhớ tới gì đó, dời ánh mắt tới cái máy cảm ứng đặt cạnh cửa. Thanh âm từ bên trong truyền tới, đó là cái máy mấy năm trước Tống Sanh mua về, mỗi ngày cô còn thay đủ loại ghi âm, những lúc anh về đều phải nghe lời nhắn của cô trước. Giọng nói quen thuộc vang lên ba lần, sau đó không khí lần nữa rơi vào yên tĩnh. Khuất Diễn Trọng trong nháy mắt tựa hồ có vui vẻ, cũng tựa hồ là bi thương, phảng phất không thể thừa nhận sự thật mà dựa vào cửa. Cho dù có cố gắng kiềm nén thì cũng không có cách nào ngăn cản hồi ức mãnh liệt đột nhiên ùa về, mỗi một lần ký ức đều như con dao nhọn đâm thẳng vào tim anh. Tựa người vào cửa, anh thậm chí không ngẩng đầu nhìn cách bài trí quen thuộc trong phòng, chỉ cảm thấy hít thở không thông. Căn nhà này, mỗi một góc đều có hình bóng của Tống Sanh, anh dựa và cửa, ngẩng đầu, hình như có thể lập tức thấy Tống Sanh từ phòng khách đưa đầu ra hỏi anh "Manh Manh, hôm nay có mang gì ngon về không?", lập tức lại là hình ảnh Tống Sanh mặc tạp dề từ bếp bưng đồ ăn ra "Hôm nay anh về trễ, em đã thử nấu cơm, không thể ăn là chắc chắn, nhưng anh phải khen em đó", lập tức lại là hình ảnh một cô gái mặc áo sơ mi quần đen ngồi trên sô pha làm bộ nghiêm túc đọc sách. Toàn bộ căn phòng đều là Tống Sanh, ảo ảnh từ hồi ức cơ hồ tràn ngập toàn bộ không gian, nỗi đau thật lớn ập tới đè ép anh, ép tới anh không thể đứng dậy, chỉ có thể không ngừng khom lưng, cuối cùng uể oải nằm trên mặt đất, không một tiếng động mà ôm lấy đầu. "Tống Sanh, Tống Sanh, Tống Sanh..." Lại nằm mơ, Khuất Diễn Trọng rất rõ ràng, bởi vì anh nằm trong phòng ngủ sạch sẽ sáng ngời, mà Tống Sanh đang khẽ cười ngồi bên cạnh. Thấy anh mở mắt, Tống Sanh cúi người hôn lên mí mắt của anh, mái tóc đen rối tung xẹt qua gương mặt, ngứa. Ánh mặt trời sau lưng cô chiếu vào, giống như đem cả người cô mạ lên một tầng vàng óng, khiến cô nhìn qua lại ấm áp như xưa, nhưng lại giống tùy thời mà hòa vào ánh nắng. "Hoan nghênh về nhà." Tống Sanh dịu dàng hôn lên ngón tay đeo nhẫn cưới của anh. Rất nhanh Khuất Diễn Trọng bị giấc mộng tươi đẹp nhấn chìm, chỉ có thể nằm yên nhìn mỗi động tác của cô. Làm xong tất cả, Tống Sanh dứng dậy đi tới cửa sổ kéo màn che ra, để ánh mặt trời chiếu vào căn phòng càng nhiều, sau đó lại quay đầu cười nói "Hôm nay thời tiết rất đẹp, Manh Manh đừng ngủ nữa, mau dậy đi." "Không, để anh ngủ thêm chút nữa, Tống Sanh, chỉ một lúc thôi." Khuất Diễn Trọng nhìn cô, trong mắt tràn đầy cầu khẩn. Tống Sanh nhìn người đàn ông yếu ớt này, bất đắc dĩ mà thương tiếc cười cười, đi qua với anh, đưa tay cầm lấy tay anh, lập tức đã bị nắm chặt. "Được rồi, vậy cho phép ngủ thêm một lúc nữa, nhưng anh phải hứa với em, ngủ xong phải tỉnh dậy, biết chưa? Bằng không em sẽ không yên tâm." Khuất Diễn Trọng không trả lời, chỉ ôm cô chặt hơn. Giấc mộng này, có lẽ vì đã về nhà, nên nó không có thống khổ, chỉ có niềm vui và hạnh phúc. Nhưng cũng chỉ là trong mộng, một khi tỉnh lại, ấm áp trong mơ càng tô điểm hiện thực lãnh khốc. Tỉnh lại, Khuất Diễn Trọng đi khắp nhà. Tống Sanh thích chụp ảnh, đặc biệt thích chụp những lúc có cả anh và cô, ở nơi này lưu lại rất nhiều ảnh, ước chừng hơn mười tấm, mỗi tấm anh đều cẩn thận xem qua. Tống Sanh còn quay rất nhiều video, đều là những lúc cô nhàn rỗi không có việc gì làm liền cầm camera quay loạn, đa số bên trong chỉ có hai người bọn họ. Khuất Diễn Trọng xem đi xem lại vô số lần, anh không nói lời nào, cũng bất động, chỉ đưa mắt nhìn gương mặt vui vẻ của Tống Sanh trong màn hình. "Được rồi được rồi, tiếp theo em một phỏng vấn người yêu của em một chút, hỏi anh ấy làm thế nào để trở thành người chồng tốt. Tới đây tới đây, Manh Manh nhìn bên này,, cười một cái... Thôi thôi, không cười cũng được, anh đang làm gì thơm vậy, cho em... A, lại đổi đề tài, tiếp theo chúng ta sẽ phỏng vấn đầu bếp Khuất một chút, hỏi anh ấy xem tối nay chúng ta sẽ được ăn gì?" "Khụ, em không cẩn thận làm hư cửa phòng tắm rồi, nhưng Manh Manh còn đang ở bên trong tắm rửa, cho nên hiện tại chúng ta sẽ không cẩn thận đi xem mỹ nam tắm, đồng thời quay lại mấy cái video, hắc hắc hắc... Manh Manh, em tới đây!" "Chân Manh Manh, chân em, tay Manh Manh, tay em... Không đúng, Manh Manh anh có phát hiện không? Tay anh đẹp hơn tay em, còn trắng hơn tay em! A, thật hâm mộ, mau để em cắn một cái nào! Bẹp bẹp... Em hình như đột nhiên muốn ăn chân gà, Manh Manh anh đang làm gì đó? Thật là muốn đi mua à? Về đi, em nói đùa thôi!" "..." Phương Tĩnh đang chào hỏi cùng đồng nghiệp, bỗng nhiên thấy đội trưởng kiêm ông xã của mình sắc mặt nghiêm túc đi tới, không khỏi tò mò hỏi "Sao vậy?" "Khuất... Anh ta tới, nói là muốn xem tư liệu vụ án của Tống Sanh. Không biết anh ta từ mà nghĩ như vậy, nói vụ án này có điểm đáng ngờ nên muốn tới xem." Tống Ly Nguyên mím môi, bọn họ đều rất rõ ràng, vụ án này không có điều đáng nghi nào cả, chỉ là Khuất Diễn Trọng không thể chấp nhận sự thật, muốn làm cái gì đó mà thôi. Cái chết của Tống Sanh đối với bọn họ mà nói đều là vết sẹo không thể khép lại, khó khăn lắm mới bớt đau một chút, nhưng Khuất Diễn Trọng vừa xuất hiện liền lập tức xé rách miệng vết thương ra, chỉ cần nhìn thấy Khuất Diễn Trọng, Tống Ly Nguyên lại nhịn không được mà nhớ tới em gái của mình. Phương Tĩnh chớp mắt, hiển nhiên cũng giống Tống Ly Nguyên, cô an ủi vỗ vỗ tay anh "Em đi sắp xếp là được, anh đi lo chuyện của mình đi." Hít sâu một hơi, Phương Tĩnh gõ cửa phòng nghỉ, thấy Khuất Diễn Trọng ngồi bên trong. Ghế dựa phòng nghỉ chắc chắn không sạch sẽ, dù sao mỗi ngày người tới đây chờ đều vội vàng tìm cảnh sát nhờ vả, sớm như vậy chắc chắn chưa được dọn dẹp. Ấn tượng của Phương Tĩnh dừng lại ở năm đó, ngoài Tống Sanh, Khuất Diễn Trọng đối với mọi người đều nhịn không được mà để lộ thói ưa sạch, hiện tại anh bỗng nhiên không tỏ thái độ mà ngồi ở chỗ không ít vết bẩn này, cô có chút không thể hoàn hồn. Cũng không biết thế nào, Phương Tĩnh lại nhớ tới năm đó, cô vừa vào đội không lâu, vì một khối thi thể cần giám định nên cùng Tống Ly Nguyên đi tìm giáo sư Khuất nhờ hỗ trợ. Đó chính là lần đầu tiên anh gặp Tống Sanh, lúc ấy Tống Sanh còn hấp tấp bộp chộp xông tới muốn bắt tay với giáo sư Khuất có thói ưa sạch, dọa cô tới hoảng sợ. Khi đó thói ưa sạch sẽ của anh rất nghiêm trọng, hiện tại nhớ lại, Phương Tĩnh cũng không biết tâm tình của mình lúc này rốt cuộc là cảm thán hay là đau lòng. Điều chỉnh cảm xúc, Phương Tĩnh mở miệng "Giáo sư Khuất, em đưa thầy tới phòng chứa tư liệu." Phương Tĩnh mở cửa một gian phòng, đưa Khuất Diễn Trọng tới chỗ cất tư liệu liên quan tới án tử của Tống Sanh, quay đầu hỏi "Giáo sư Khuất, tư liệu này thầy muốn mang về hay xem ở đây?" "Ở chỗ này, cảm ơn." Trong phòng tư liệu có một bàn làm việc, Khuất Diễn Trọng kéo ghế bắt đầu chuyên tâm đọc, Phương Tĩnh liếc nhìn hình ảnh huyết tinh trên bàn, lập tức dời tầm mắt, khóe mắt phiếm hồng. Cô coi Tống Sanh như em gái, thời điểm nửa thi thể của Tống Sanh được đưa về, cô căn bản không cách nào đi xem, cuối cùng phải mời một pháp y khác tới giám định. Chỉ riêng điểm này, cô không thể nào so với giáo sư Khuất, không phải ai cũng có dũng khí nhìn thi thể người mình yêu thê thảm như vậy. "Em đi làm việc trước, giáo sư Khuất có chuyện gì cứ kêu em là được, văn phòng của em ở bên trái, căn phòng thứ ba." Cánh cửa đóng lại, Khuất Diễn Trọng trầm mặc lật xem từng trang tư liệu trong tay. Tư liệu chỗ này nhiều hơn thứ anh cầm trong tay một năm trước, ảnh chụp thi thể càng thêm tỉ mỉ kỹ càng. Mấy tấm ảnh kia, ở trong ngục anh đã vô số lần xem đi xem lại vô số lần, mỗi một góc đều ghi tạc vào đầu, thậm chí có đoạn thời gian hàng đêm đều mơ thấy. Nhưng cho dù xem bao nhiêu lần, sự đồng cảm cùng thống khổ đều khiến thân thể và linh hồn anh như cũng bị chém thành hai nửa. Nhưng càng khó chịu, càng thống khổ, anh càng khắc ghi trong lòng. Từ đau đớn lấy lại bình tĩnh, từ mơ màng trở về thanh minh, anh nhìn từng dòng chữ trong tư liệu, trong lòng đau tới chết lặng nhưng động tác trên tay vẫn vô cùng trầm ổn. Trong mười hài đứa trẻ được cứu có một cô bé năm tuổi đến từ cô nhi viện Ánh mặt trời, tên An An, đọc tới đây, Khuất Diễn Trọng liền cảm thấy có gì đó không đúng. Nội Dung Truyện Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ Tên Hán Việt Khiết phích trọng chứng hoạn giả/ 洁癖重症患者Thể loại Kinh dị, Phá ánĐộ dài 66 chươngEdit + Design ndmot99 Tống Sanh làm cổ vịt trong nhà Khuất Diễn Trọng, sử dụng găng tay dùng một lần đặt trong ngăn tủ, sau này cô mới biết những chiếc găng tay kia anh dùng để giải quyết vấn đề sinh lý của người đàn ông ưa sạch sẽ, đến mức mỗi lần giải quyết vấn đề sinh lý của bản thân mà còn phải dùng găng tay. Tống Sanh biết được điều này, cảm thấy nếu người đàn ông này có thể chịu đựng được cô, vậy chắc chắn là tình yêu đích thực rồi!Từ lúc quen Khuất Diễn Trọng, Tống Sanh liền bắt đầu cuộc sống ân ái không biết xấu điều, anh không chỉ là "bác sĩ lạnh lùng ưa sạch cấm dục" mà còn là "kẻ giết người ác ma". Ngộ Phật Tiên Hiệp điểm Câu chuyện Ngộ Phật của tác giả Phù Hoa mở đầukhi vừa xuyên không đã *beep* người xuất gia, Giang Trừng rất lấy làm áp lực. Đại sư bị cô *beep* có khuynh hướng Thánh, chẳng những không trách, Lưu tủ sách Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ Ngôn Tình0 điểm Editor heavydizzySố chương 191 đã hoànNội dung nhãn hiệu ngọt văn, dị văn truyền thuyếtNữ chủ Ta chọn nam phụ!【 Rất nhiều chuyện xưa về hành trình thượng vị của nam phụ. Lưu tủ sách Diễn Tinh Xuyên Vào Kịch Khổ Tình Ngôn Tình0 điểm Thể loại Xuyên nhanh, Hệ thống, Không CPEditor tiểu an nhiKịch khổ tình Nữ chính trong những câu chuyện đau khổ chỉ cần đảm đương làm một đoá bạch liên hoa đón gió phấp phới, cái gì Lưu tủ sách Quỷ Hồn Huyền Bí0 điểm Dường như số bảy có một quan hệ kì lạ với cõi âm. Mạc Thất là một cô gái mười tám tuổi, một thiếu nữ nên được yêu thương, vui vẻ. Nhưng trong dòng họ, các bé gái được xem là không may. Không Lưu tủ sách Xin Dâng Cá Muối Cho Sư Tổ Ngôn Tình0 điểm Editor Quy Linh CaoSố chương chưa rõTiến độ edit 2c/1 tuần​Liêu Đình Nhạn - Một đệ tử nhập môn không có thiên phú, không có tài năng gì đặc biệt, thế mà lại có thể chế trụ Lưu tủ sách Người mắc bệnh sạch sẽ ” Viết tắt OCD – Obsessive-Compulsive Disorder ” hay còn gọi là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế có thể khiến bạn trở thành một người siêu sạch sẽ, siêu kỹ càng và siêu khó khăn! Vậy những dấu hiệu của bệnh OCD là gì? Cũng giống như nhiều căn bệnh tâm lý khác, nhiều người trong chúng ta vẫn còn thờ ơ với căn bệnh OCD ngay cả khi bản thân có những biểu hiện khác thường. Làm sao bạn có thể sớm tự nhận biết các dấu hiệu của bệnh OCD khi đây là một vấn đề sức khỏe tâm lý cần có sự giúp đỡ của bác sĩ? Tại sao khi mắc bệnh bệnh nhân khăn khăn giữ Vì sạch sẽ ƯU ĐIỂM phụ nữ! – Nếu NAM GIỚI Cái tôi họ lớn ” Họ thấy sạch sẽ là đúng khoa học “. Phớt lờ đi những nhận xét của người khác ” Khi có ý kiến về bệnh sạch sẽ Sự bướng bỉnh không nghe người khác khuyên – Bảo vệ cái tôi của mình Bệnh sạch sẽ giúp làm việc tốt hơn – Hiệu quả đạt sếp khen Cuộc sống khoa học – Làm cho người bệnh cảm giác như không bênh Sống hòa đồng vui vẻ – cởi mở bạn bè. Giúp đỡ bạn bè rất nhiều – Đặc biệt bạn bè – gia đình khi gặp khó khăn ” Đây chỉ là biểu hiện thôi ” thật ra người bệnh sạch sẽ xem đây là 1 ưu điểm! => Ưu điểm này nên giữ không nên bỏ ” Bài viết chỉ xét ưu điểm “ … Khuyết điểm bệnh sạch sẽ Khó sống với 1 ai đó bất kỳ Vì quá sạch – tạo ra các hội chứng như không dám nói người sống chung, âm thầm làm cho sạch, luôn khó chịu khi nhìn các động vật Thằng lằn, dán, chuột, …. Đặt biệt la toáng – bực bội – có khi cải nhau vì chuyện có dán – thằng lằn trong nhà Ở người sạch sẽ Ăn uống rất kỹ lưỡng, nếu người ít tiền có nguồn thu nhập thấp không ở được. Vì chi phí sinh hoạt người sạch sẽ cao hơn người bình thường. Ngủ trể ” Đối với người thường ngủ 1-2h sáng quá khuya rồi ” đối với người bệnh sạch sẽ khi ngủ đèn bậc xung quanh mình + 3-4 giờ sáng mới ngủ or có dấu hiệu ” NGỦ NHƯ KHÔNG NGỦ ” – có nghĩa nhắm mắt để đó – mọi động tỉnh xảy ra xung quanh đều biết ngay cả âm thanh bé vẫn nghe Sợ tranh cải – nhưng khi đụng tử nguyệt cảm xúc -> Nổi máu anh hùng lên. Như Nhìn thấy thằng lằn + Cải nhau vì chuyện sạch sẽ + sinh hoạt bẩn + công việc làm không ra hồn là nhắc nhở ngay + sự chu toàn công việc đến nổi ” Nếu mình là chủ doanh nghiệp ” chắc nhân viên không còn ai ngồi bên cạnh mình. /// Nhưng khi làm cho người khác, bản thân ” người mắc bệnh OCD sẽ làm việc rất tốt sẽ được sếp quý mến – Đồng nghiệp khen ” Vì cái trong suy nghĩ sợ nghỉ việc – bên ngoài thì tỏ vẻ như đếch cần, không việc này việc nọ “ Người bệnh OCD nếu như sống 1 mình sẽ dẫn đến tình trạng Giảm tuổi thọ vì thức khuya quá mức Khi còn tuổi trẻ Người mắc bệnh OCD cảm thấy ” Trầm cảm – Giảm tuổi thọ – tiểu đường – hệ miễn dịch suy giảm – sự tổn hại cho tim ====> CHUYỆN NHỎ! ” vì đối với tuổi trẻ sức khỏe là 1 tài sản không có giá… Nhưng có 1 điểm người mắc bệnh OCD sợ TĂNG CÂN – Đặc biệt phụ nữ – Tăng cân làm họ xấu đi – tỷ lệ Ế CAO 6. Ế CAO ở người bệnh OCD – GHÉT con người mình yêu lăn nhăn – Hững hờ khi có lỗi người mình YÊU – bị người khác nói ” Chảnh này nọ! ” thực tiễn người sạch sẽ – họ ngay thơ lắm. Kệ tao sống đúng thôi ” – Làm cho bao thằng phải ĐÂU TIM vì yêu người mắc bệnh sạch sẽ OCD 7. Người bệnh sạch sẽ – tiền sinh hoạt riêng – HAY NÔM NA LÀM CHO SẠCH NƠI MÌNH LÀM VIỆC = ĂN NGỦ CAO HƠN NGƯỜI BÌNH THƯỜNG NHIỀU! – Vì dơ bẩn xíu là thuê dịch vụ làm sạch or tự làm sạch – sạch xong mới có cảm giác ngồi và làm việc tiếp! 8. Cực ghét ai đó xì hơi – ” Người mắc bệnh sạch sẽ sẽ quát to lên khi biết ai đó xì hơi ! HIỆN NAY! THEO Tiến sĩ Jeff Szymanski Mỹ Ông hiện là Giám đốc điều hành của tổ chức International OCD Foundation Tổ chức OCD Quốc tế cho biết không có bài kiểm tra OCD nào dễ dàng nhận biết vì còn phụ thuộc vào các mức độ của bệnh. Tuy nhiên, bạn có thể tham khảo 10 dấu hiệu sau đây để nhận biết sớm bệnh OCD. 1. Thói quen rửa tay quá kỹ Nếu bạn luôn cảm thấy sợ bẩn và luôn rửa tay rất kỹ bằng dung dịch khử trùng thì có lẽ bạn đang bị ám ảnh bởi vi trùng. Đây là một trong nỗi ám ảnh phổ biến nhất của bệnh OCD. Tuy nhiên, thói quen sạch sẽ này cũng có thể chỉ đơn giản là vì bạn muốn phòng ngừa bệnh truyền nhiễm. Tiến sĩ Szymanski cho rằng những biểu hiện sau đây chứng tỏ bạn đang có dấu hiệu OCD • Bạn luôn nghĩ đến vi trùng hay mầm bệnh mỗi khi rửa tay. • Bạn có thói quen rửa tay nhiều lần và lau chùi kỹ từng móng tay. • Bạn sợ hãi mầm bệnh ở khắp mọi nơi một cách vô lý ví dụ như sợ mắc bệnh HIV từ giỏ hàng ở siêu thị. Người mắc bệnh OCD thường có đôi bàn tay thô ráp vì rửa tay quá nhiều. Khi tâm lý bất ổn, họ sẽ càng chà rửa mạnh tay hơn đến mức có thể bong tróc da. 2. Nguyên tắc dọn dẹp nhà cửa dấu hiệu bệnh ocd là thường xuyên dọn dẹp nhà cửa Bạn luôn có những nguyên tắc riêng mỗi khi dọn dẹp nhà cửa phải bắt buộc tuân theo? Đó có thể là dọn dẹp phòng 1 lần mỗi ngày, quần áo dơ không để quá 3 ngày, rác để đúng chỗ quy định ngoài cổng… Bạn kỳ vọng mọi ngóc ngách trong nhà đều phải sạch sẽ và không khí cần tinh khiết. Nếu bạn có thể dành ra hàng giờ mỗi ngày chỉ để dọn dẹp nhà cửa thì đây là một dấu hiệu của bệnh OCD • Bạn không thể bỏ qua việc dọn dẹp ngay cả khi người mệt mỏi. • Bạn luôn cảm thấy lo lắng vi trùng xuất hiện khắp nơi trong nhà. • Bạn trang bị nhiều dụng cụ vệ sinh để làm sạch căn nhà một cách tuyệt đối. 3. Cảm giác cần phải kiểm tra Bạn thường làm xong một việc nhưng vẫn quay đi quay lại kiểm tra nhiều hơn 3 lần? Cảm giác thôi thúc cần phải kiểm tra có thể do bạn có tính cách cẩn trọng, song đồng thời cũng là một dấu hiệu của bệnh OCD. Cảm giác này tác động đến 30% người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, có thể xuất phát từ nỗi sợ hãi sự vô trách nhiệm. Bạn nên lưu ý nếu thấy bản thân có những dấu hiệu bệnh OCD sau đây • Bạn thường đi trễ vì loay hoay kiểm tra điện, nước hay ổ khóa nhà. • Bạn có xu hướng kiểm tra một việc mình mới làm xong nhiều hơn 3 lần. • Bạn hay bị trễ deadline vì luôn kiểm tra mọi thứ rất nhiều lần nên tốn nhiều thời gian. Người bệnh OCD thường rất kỹ càng khi làm bất cứ công việc gì. Điều này giúp công việc giảm thiểu sai sót nhưng cũng gây ra tình trạng mệt mỏi. 4. Nỗi ám ảnh về những con số dấu hiệu bệnh ocd là bị ám ảnh bởi con số thứ sáu ngày 13 Một số người luôn chú ý đến con số khi làm việc, thích đếm bậc thang… Thậm chí, một số người còn tin tưởng vào những con số may mắn như số 7, số 9 hoặc sợ hãi những con số như tầng số 4 hay thứ Sáu ngày 13. Xét về khía cạnh tâm linh, nhiều người còn thích chọn những “con số may mắn” theo con giáp, phong thủy… Vậy khi nào mới là dấu hiệu của bệnh OCD? Để xác định bạn có mắc bệnh OCD với nỗi ám ảnh con số hay không, bạn có thể xem xét các cấu hiệu sau đây • Bạn gây phiền phức cho người khác vì yêu cầu họ phải nghiêm túc với những con số. • Bạn luôn đếm số mọi thứ như số lượng đầu việc, các mục tiêu, số người trong phòng… • Bạn sẽ cảm thấy bất an hay lo lắng khi gặp phải những con số mà bạn cho là không may mắn. 5. Khả năng tổ chức rất tốt Những ai mắc bệnh OCD thường là người cầu toàn nên có khả năng tổ chức đáng nể. Họ không những quan tâm đến từng chi tiết nhỏ mà còn bị ám ảnh bởi tính đối xứng của mọi thứ xung quanh. Tiến sĩ Szymanski cho biết “Mọi thứ phải mang đến cảm giác ổn, nhìn cân đối và đúng số lượng”. Khả năng tổ chức công việc cho teamwork rất tốt – đây ưu điểm người mắc bệnh OCD Bên cạnh những ưu điểm vượt trội về khả năng tổ chức, sự cầu toàn có thể gây ra một số vấn đề sau đây cho người bệnh OCD • Bạn không thể nghỉ ngơi vì muốn phải hoàn thành xong công việc. • Bạn khiến người khác khó chịu vì sự cầu toàn quá tiểu tiết của bản thân. • Bạn có thể làm chậm tiến độ vì tập trung nhiều vào những quy trình phức tạp. Khi mắc bệnh OCD, bạn sẽ phù hợp với những công việc đòi hỏi có tính tỉ mỉ và sự cẩn trọng như biên tập viên, bác sĩ phẫu thuật… 6. Nỗi sợ hãi phóng đại về bạo lực Bất cứ ai cũng có thể sợ hãi bạo lực, song bạn cần phân biệt được mức độ như thế nào là “phóng đại”. Nếu bạn né tránh đám đàn ông đánh nhau trên đường phố thì là bình thường. Tuy nhiên, nếu bạn không dám ra công viên vào sáng sớm để tập thể dục vì tưởng tượng cảnh sẽ gặp yêu râu xanh hay trộm cướp thì đây có thể là dấu hiệu của bệnh OCD. Sau đây là một số nỗi sợ ám ảnh mà bạn có thể trải nghiệm khi mắc bệnh OCD • Sợ hãi bị người thân bạo hành khi làm một điều gì đó sai lầm hoặc có lỗi. • Sợ hãi con mình đi học bị bạn bè bắt nạt, cô giáo đánh đòn hay gặp kẻ xấu. • Sợ hãi bị người khác đánh đập hay xâm hại tình dục mỗi khi ra đường lúc vắng người. 7. Những ý nghĩ ám ảnh về tình dục Bạn có bao giờ nghĩ về cảnh giường chiếu nóng bỏng với một người không phải người yêu hay bạn đời của mình? Ham muốn tình dục là bản năng bình thường của con người. Tuy nhiên, nếu bạn thường nghĩ đến những tình huống quan hệ mà bản thân không mong muốn thì có thể bạn đang có dấu hiệu bệnh OCD. Nỗi ám ảnh về tình dục có thể biểu hiện qua những ý nghĩ quan hệ với các đối tượng sau đây • Bạn quan hệ với một ai đó hấp dẫn nhưng không hề quen biết. • Bạn quan hệ với trẻ em hoặc người có cùng giới tính với mình. • Bạn quan hệ với một người đồng nghiệp hay khách hàng trong công ty. 8. Cảm giác dằn vặt về các mối quan hệ Khi yêu mến một ai đó, bạn sẽ có xu hướng quan tâm đến suy nghĩ và cảm xúc của họ nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu bạn thường xuyên cảm thấy dằn vặt sợ làm người khác tổn thương hay gây tổn hại đến họ thì đây cũng là một dấu hiệu của bệnh OCD. Bạn bị ám ảnh đến mức chỉ nóng lòng muốn biết suy nghĩ của đối phương càng sớm càng tốt để có thể cảm thấy thoải mái hơn. Cảm giác không chắc chắn sẽ khiến bạn ăn ngủ không yên, nhất là trong các tình huống sau đây • Bạn vừa nói nặng lời với đồng nghiệp hoặc xung đột với cấp trên. • Bạn làm một điều sai lầm đối người khác nhưng không biết làm sao để sửa lỗi. • Bạn cảm thấy bất an khi yêu, lớn tiếng với người thân trong gia đình, thậm chí vô tình xúc phạm họ. Bản chất của các mối quan hệ là phụ thuộc vào cảm xúc mà điều này rất khó nắm bắt nên người bệnh OCD có tính cách hướng nội sẽ lại càng dằn vặt nhiều hơn. 9. Niềm kỳ vọng vào sự bảo đảm Một cách mà người bệnh OCD thường áp dụng để tìm kiếm sự bảo đảm là luôn hỏi ý kiến mọi người xung quanh về vấn đề của mình. Nếu mắc chứng bệnh tâm lý này, bạn sẽ luôn hoài nghi về những lựa chọn của mình. Vì thế, bạn có xu hướng kỳ vọng người khác sẽ có thể giúp mình cảm thấy an tâm hơn. Hãy cùng xem bạn có các dấu hiệu của bệnh OCD khi kỳ vọng sự bảo đảm không nhé • Bạn không ký bất cứ một văn bản nào nếu chưa đọc kỹ từng điều kiện và quyền lợi. • Bạn hỏi rất nhiều người trước khi quyết định một việc quan trọng trong cuộc đời mình. • Bạn muốn người yêu hay bạn đời mình phải đảm bảo đầy đủ điều kiện mới kết hôn hay chuẩn bị sinh con. 10. Bạn ghét nhìn thấy mình trong gương Bạn sẽ cực kỳ ghét soi gương vì luôn có cảm giác mình “xấu từ đầu đến chân” Đây là một dấu hiệu bệnh OCD có liên quan đến hội chứng mặc cảm ngoại hình BDD Body dysmorphic disorder. Khi mắc hội chứng này, bạn sẽ cực kỳ ghét soi gương vì luôn có cảm giác mình “xấu từ đầu đến chân”. Đặc biệt, bạn còn lo lắng về sự sạch sẽ của cơ thể mình. Bạn nên lưu ý nếu thấy mình có những dấu hiệu sau đây • Bạn không tin những lời khen của mọi người về ngoại hình của bạn. • Bạn không dùng gương hoặc cảm thấy rất miễn cưỡng mỗi khi soi gương. • Bạn cho rằng mình là người kém may mắn vì ngay từ khi sinh ra đã không được đẹp. Các dấu hiệu của bệnh OCD thường bắt đầu bằng những biểu hiện nhỏ từ thói quen hàng ngày. Khi bạn gặp các khủng hoảng tâm lý hoặc nhiều vấn đề tiêu cực, bệnh OCD sẽ ngày càng trầm trọng. Những ai có người thân mắc bệnh OCD hoặc các vấn đề sức khỏe tâm lý như trầm cảm hoặc rối loạn lo âu cũng sẽ dễ mắc bệnh OCD hơn. Nhiều người vẫn thường gắn “bệnh OCD” cho những ai thích dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ, kiểm tra kỹ từng chi tiết chi li hay thu xếp đồ đạc gọn gàng. Thực tế, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế này có tác động đến cuộc sống hàng ngày nhiều hơn bạn tưởng. Nếu phát hiện bản thân có những dấu hiệu của bệnh OCD, bạn nên tìm đến bác sĩ tâm lý để tìm cách điều trị hiệu quả nhé! Đăng nhập

kẻ mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ