cơm tàu vợ nhật

Answer (1 of 9): This was explained by my parents to me as a way to say “choosing the best in life" or “living the best lifestyle possible" for a man. Ăn cơm Tàu = eat Chinese food: Eat good food. Câu nói đùa độc hại: “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” Tôi đoán chừng câu “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” đã xuất hiện không lâu trước hoặc sau khi đất nước bị chia đôi và nó đã được lưu Tokugawa Iemitsu ( Kanji: 徳川家光, kana: とくがわいえみ, phiên âm: Đức Xuyên Gia Quang, 12 tháng 8, 1604 - 8 tháng 6, 1651 ), là Vị Chinh Di Đại tướng quân thứ 3 của dòng họ Tokugawa trong lịch sử Nhật Bản, người nắm quyền cai trị trên thực tế của nước Nhật từ năm 1632 đến Ngày thứ hai Chung Khuê vốn đã hẹn người đi nói chuyện làm ăn, nhưng vì đến tiệm cơm Thật Mỹ Vị mà thẳng thắn dời thời gian nói chuyện làm ăn ra sau, sau đó sớm tìm Cát Đại, hai người cùng nhau đi đến tiệm cơm Thật Mỹ Vị, gọi tất cả đồ ăn ra một lần, sau đó Cơm tàu lúc nào cũng nhiều để ăn cho no bụng, thời đói ngày xưa nó thế nên giờ ăn quán Tàu cũng thế luôn, rẻ và nhiều. Vợ nhật thì yên chí 1 điều damdang cả nghĩ đen vs bóng 😆). Chấp nhận bỏ tương lai để ở nhà chăm con cho ck đi kiếm tiền. Rencontre Naturaliste Pays De La Loire. ♦ ♦ 20 bình luận Tôi đoán chừng câu “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật” đã xuất hiện không lâu trước hoặc sau khi đất nước bị chia đôi và nó đã được lưu truyền rộng rãi ở miền Nam Việt Nam. Thời còn trẻ tô i cũng đã từng hả hê nói câu này vì tôi cho là nó hay. Sau này tôi dần dần cảm thấy đây là câu nói rất vớ vẩn. Tôi còn cho là nó phản văn hoá, phản dân tộc và chất chứa nhiều tác hại ngấm ngầm. Nói về ăn cơm Tàu. Trước năm 1975 ở miền Bắc chắc không có quán ăn Tàu vì kinh doanh tư nhân bị cấm. Trong khi đó tại miền Nam, thành phố nhỏ nào cũng có phố Tàu phồn thịnh với tiệm buôn, quán ăn, tiệm thuốc bắc, trường học, hội quán…. Tại các tỉnh miền Trung dù người Tàu không nhiều như trong Nam nhưng hầu hết quán ăn có bảng hiệu, có thực đơn, có đồng phục cho nhân viên, và được trang trí đàng hoàng đều bán thức ăn Tàu và do người Tàu làm chủ. Đất nước bị chiến tranh nên ẩm thực Việt chưa thật sự được thương mại hóa. Số lượng nhà hàng có menu thuần việt rất ít ỏi. Trong menu của nhà hàng do người Việt mở thường có món Tây và món Ta lẫn lộn. Quán ăn Việt theo dạng bình dân không phục vụ chuyên nghiệp cũng có, nhưng thường chỉ bán vài ba món chuyên trị như cháo, phở, bún, cơm đĩa. Theo Hồi ký Phạm Duy, vào năm 1908, cha của ông cùng học giả Nguyễn Văn Vĩnh mở quán ăn Việt Nam đầu tiên tại Hà Nội nhằm khuyến khích người Việt vùng lên làm kinh doanh và để cạnh tranh với người Tàu giành lại quyền làm chủ nước nhà cùng với chủ trương phải kinh doanh mới có cơ hội làm giàu và giàu mới làm được việc lớn dễ dàng. Cộng đồng Tàu ở Hà Nội đã bị rúng động, họ lo sợ người Việt sẽ có cơ hội vượt qua sự kiềm chế kinh tế của họ. Bởi vậy, họ đã cùng nhau tuyên truyền, nói xấu và mướn đám du côn người Việt phá phách, gây rối, ngăn chận khách. Đồng thời họ vận động chính khách Pháp, Việt gây khó dễ cho quán ăn mới mở, cũng như gây khó cho 2 ông chủ người Việt trong thời gian mới khai trương. Ngày xưa, đi ăn tiệm Tây Tây là Pháp chứ không phải Mỹ, Anh phải sành điệu phong cách ăn uống theo kiểu quí tộc Tây ngồi ăn, kêu đồ ăn, gọi bồi bàn, nhai đồ ăn, cầm muỗng nĩa đúng kiểu cầm lên phải đúng tay, bỏ xuống phải đúng bên, ăn xong bữa ăn phải để đúng cách cho bồi bàn hiểu ý, và phải biết cầm muỗng nào cho món ăn nào, cầm dao cắt cầm cắt phải đúng thế để tránh làm văng đồ ăn. Đủ chuyện rắc rối, nhưng nếu không muốn ăn cơm Tây thì chỉ còn cách ăn cơm Tàu, chứ cơm Việt còn nằm chủ yếu ở bếp nhà. Thời ấy dân nghèo ở quê, ở tỉnh đến Sài Gòn là tưởng mình bị lạc vào thiên đàng, thấy nhà lầu 5-10 tầng là nhìn hoài đến nỗi đạp bể bánh tráng của người người bán hàng rong. Trình độ dân trí thấp mù chữ đến nỗi mỗi trạm xe điện phải có hình con cua, con cò, con cá… để cho dễ nhớ. Nghèo quá mà, nên vào cuối thập niên 60 mới có tương đối nhiều khách Việt trong các nhà hàng Tàu. Tiệm Tàu mở ra phục vụ cho người ngoại quốc, cho một nhóm nhỏ người Việt khá giả và cho cộng đồng người Tàu giàu có. Bởi vậy, có thể nói đa số chỉ nghe nói và mơ ước thôi chứ việc lo gạo đủ ăn quanh năm cho cả một bầy con đông đã là việc mà hầu hết mọi gia đình Việt Nam vào thời buổi xa xưa ấy đã không dễ gì thực hiện nổi, nói chi đến việc có quần áo tươm tất hay có dư tiền để đi ăn tiệm. Vậy, “ăn cơm Tàu” ở đây có thể chỉ phản ảnh cái ước mơ của hơn 90% dân số vào thời ấy mơ được ăn cho biết ra sao, cho thoả mãn cái giấc mơ được ăn cơm tiệm, chứ nó không mang ý nghĩa tôn vinh cơm Tàu. Tương tự, thời ấy ai cũng mơ được ngủ một đêm ở khách sạn để nếm thử cái mùi sang trọng và hiện đại của Tây. Ai cũng muốn có cơ hội nếm thử miếng fromage, cũng ước gì được hớp thử một ngụm rượu champagne. Vì đi lập nghiệp nơi xứ người nên người Tàu biết đoàn kết để sống có nghề buôn bán nên người Tàu có suy nghĩ sâu xa và đa mưu. Cái câu vớ vẩn “ăn cơm Tàu….” chắc chắn là cái quảng cáo độc đáo nhất, ưu ái nhất, vinh dự nhất trên thế giới dành cho thức ăn Tàu. Cũng có thể vì thấy người Việt ngây thơ, dễ bị dụ, cũng như thường thờ ơ với tinh thần dân tộc nên chính người Tàu đã vẽ ra câu này. Có thể lắm chứ! * Ở nhà Tây? Thời thuộc địa, đa số nhà của người Việt là nhà tranh, vách đất và nền đất. Trong khi người Tây nhập cảng nguyên liệu để xây nhà theo kiểu như bên châu Âu bằng gạch hay đá và xi măng. Vật liệu xây dựng nhà của họ cho phép ngôi nhà có tuổi thọ lâu hàng trăm năm và nó có khả năng chống đỡ tốt mọi thiên tai. Vào thời đó, nhà Tây cũng đồng nghĩa với biệt thự của các quan chức người Pháp. Mơ ước “Ở nhà Tây” là cái mơ ước rất chính đáng vì nó to rộng, hiện đại, đẹp đẽ và kiên cố. Lấy vợ Nhật? Đúng là người vợ Nhật rất chiều chuộng chồng. Tính người Nhật lại rất siêng năng, sâu sắc, tế nhị và ý tứ. Bởi vậy, phụ nữ Nhật dễ trở thành mẫu người vợ lý tưởng. Tuy nhiên, vào thời đó ở nước ta con số đàn ông Việt lấy vợ Nhật còn rất là khiêm tốn. Số lượng người Việt đã từng có dịp đặt chân lên xứ sở hoa Anh đào chưa tới hàng trăm. Thời bấy giờ, cũng thiếu thốn tài liệu giúp cho người Việt có kiến thức chính xác về Nhật bản. Bởi vậy, “lấy vợ Nhật là nhất” là một ao ước không dựa vào thực tế. * Chuyện gì cũng vậy, nếu không có thật mà cứ nói hoài, nghe hoài thì sẽ có lúc thế hệ sau cho là có thật. Nhiều người ẩu tả cứ mặc nhiên xem cái câu nói này như một ngạn ngữ. Bởi vậy nên mới có chuyện nhiều trí thức, nhà văn, nhà báo… vô tư nói cái câu ấy cho vui miệng chứ không ý thức là họ đang nói sai. Ngày xưa muốn đi ăn tiệm chỉ có cơm Tàu, ngày nay ta có vô số chọn lựa cơm Ý, cơm Mễ, cơm Lì Lebanese, cơm Ấn, cơm Hàn, cơm Thái, cơm Tàu, cơm Nhật. Nhưng cơm tiệm thường chỉ ngon nếu thỉnh thoảng ăn, chứ ăn liên tục thì ta sẽ dễ bị ớn. Chỉ có cơm nhà mới ăn hoài, ăn cả đời mà vẫn thấy ngon hoài. Nhà ở là sản phẩm vật chất và sản phẩm vật chất là kết quả của khoa học kỹ thuật, kết quả của sự sáng tạo và sự văn minh. Sản phẩm vật chất không phải là sở hữu của một dân tộc nào cả. Nó luôn thay đổi theo thời gian và mọi dân tộc đều vui vẻ đón nhận những sản phẩm mới và hữu dụng. Khi có điều kiện đầy đủ thì bất cứ một cá nhân nào cũng có thể tạo ra một ngôi nhà lý tưởng. Nói “ở nhà Tây là nhất” không còn đúng với ngày nay, nhưng nói vậy cũng không có hại. Cái cách người vợ Nhật phục tùng mấy ông chồng Nhật làm cho người đàn ông Việt thèm muốn. Tuy nhiên, nói người đàn ông Việt “lấy” vợ Nhật là nhất thì hoàn toàn vô lý. Ngày xưa dân tộc ta lạc hậu và có ít kiến thức nên ta thường có khuynh hướng thần tượng những cái hay đẹp của người nước ngoài. Ngày nay, người Việt đã văn minh nhiều nên kiến thức phải có cơ sở, phải xuất phát từ trải nghiệm thực tế hoặc ít ra phải từ sách vở, tài liệu. Ngoài ra, người Việt hiện đại cần phải có tinh thần tự tôn dân tộc nữa. Nhiều người hay so sánh giữa hai dân tộc hay hai nền văn hoá để thoả mãn niềm kiêu hãnh dân tộc của mình. Ở các nước khác chắc chắn vẫn có những người có tính này khi họ tán dốc hay nói chuyện với bạn bè. Dĩ nhiên, họ cho là dân tộc họ ngon lành nhất và họ có thể vô tư chê bai các dân tộc khác. À, chê người khen ta chứ không phải khen người chê ta! Bởi vậy, rõ ràng cái câu nói “Ăn cơm… ở nhà… lấy vợ…” rất là ngược đời và rất là bậy. Và bậy bạ hơn nữa khi có nhiều người lầm tưởng nó là một ngạn ngữ. Paulle

cơm tàu vợ nhật